Nếu ngày mai bạn không còn chức danh hiện tại…
Liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng đi cùng bạn?
Đó là câu hỏi khiến tôi suy nghĩ rất nhiều sau nhiều năm làm việc trong ngành ngân hàng.
Tôi từng gặp những người chưa từng giữ vị trí quản lý.
Nhưng mỗi khi họ phát biểu trong cuộc họp…
Cả phòng đều lắng nghe.
Khi họ góp ý…
Đồng nghiệp tôn trọng.
Khi họ gặp khó khăn…
Rất nhiều người sẵn sàng giúp đỡ.
Họ không có quyền lực.
Nhưng họ có ảnh hưởng.
Ngược lại…
Tôi cũng từng gặp những người đã là Trưởng phòng, Giám đốc Chi nhánh hay lãnh đạo cấp cao.
Có chức danh.
Có quyền phê duyệt.
Có đội ngũ hàng chục, hàng trăm người.
Nhưng nhân viên chỉ làm vì trách nhiệm.
Không làm vì niềm tin.
Đó là lúc tôi nhận ra một điều.
Lãnh đạo không bắt đầu từ chức danh.
Lãnh đạo bắt đầu từ cách bạn tạo ảnh hưởng.
Sau nhiều năm quan sát những người lãnh đạo thành công và cả những người thất bại, tôi nhận ra 5 bài học tưởng như rất nghịch lý, nhưng lại quyết định một người có thể đi xa đến đâu.
1. Năng lực lãnh đạo chính là “chiếc nắp” giới hạn sự nghiệp
Rất nhiều Banker nghĩ rằng:
Nếu mình đủ giỏi chuyên môn…
Nếu mình làm việc chăm chỉ…
Nếu mình luôn vượt KPI…
Thì sớm muộn cũng sẽ trở thành lãnh đạo.
Thực tế không hẳn như vậy.
Chuyên môn giúp bạn được đề bạt.
Nhưng năng lực lãnh đạo mới quyết định bạn có giữ được vị trí đó hay không.
Tôi từng chứng kiến những RM xuất sắc trở thành Trưởng phòng.
Doanh số rất tốt.
Nhưng chỉ sau vài tháng…
Đội ngũ liên tục nghỉ việc.
Hiệu quả giảm.
Tinh thần đi xuống.
Không phải vì họ kém.
Mà vì họ vẫn đang làm việc như một RM giỏi, chứ chưa phải một người lãnh đạo.
Một người có thể rất giỏi bán hàng.
Nhưng nếu không biết phát triển người khác…
Sự nghiệp sẽ dừng lại ở chính năng lực của mình.
2. Lãnh đạo không phải là người làm nhiều nhất
Nhiều quản lý ngân hàng mắc một sai lầm rất phổ biến.
Họ duyệt từng email.
Kiểm tra từng hồ sơ.
Đi gặp khách cùng RM.
Theo sát từng giao dịch.
Họ nghĩ:
“Càng làm nhiều thì đội càng tốt.”
Nhưng kết quả lại ngược lại.
Họ trở thành người bận nhất.
Trong khi đội ngũ ngày càng phụ thuộc.
Một nhà lãnh đạo giỏi không phải người giải quyết mọi vấn đề.
Mà là người giúp đội ngũ tự giải quyết vấn đề.
Nếu hôm nay bạn nghỉ phép…
Đội ngũ vẫn vận hành tốt.
Đó mới là dấu hiệu của một người lãnh đạo thực sự.
3. Muốn người khác cam kết, hãy kết nối trước khi giao KPI
Không ai thích bị ra lệnh.
Đặc biệt là thế hệ nhân sự trẻ trong ngành ngân hàng hiện nay.
Họ không chỉ cần biết:
“Phải làm gì.”
Họ còn muốn hiểu:
“Tại sao mình phải làm điều đó.”
Một RM sẽ sẵn sàng nỗ lực hơn rất nhiều khi họ hiểu rằng:
Mỗi khoản vay được giải ngân đúng sẽ giúp một doanh nghiệp phát triển.
Mỗi giải pháp tài chính phù hợp sẽ giúp khách hàng an tâm hơn.
KPI rất quan trọng.
Nhưng niềm tin còn quan trọng hơn.
Người lãnh đạo giỏi luôn chạm được cảm xúc trước khi giao mục tiêu.
4. Muốn đội ngũ mạnh hơn, người lãnh đạo phải chấp nhận lùi lại
Đây là bài học khó nhất.
Và cũng là bài học khiến tôi thay đổi nhiều nhất.
Rất nhiều quản lý luôn muốn mình là người giỏi nhất trong phòng.
Giỏi nhất.
Biết nhiều nhất.
Làm nhanh nhất.
Giải quyết tốt nhất.
Nhưng điều đó vô tình khiến đội ngũ không có cơ hội trưởng thành.
Một người lãnh đạo thực sự không cố gắng trở thành người giỏi nhất.
Họ tạo ra nhiều người giỏi hơn mình.
Đó mới là tài sản lớn nhất của một tổ chức.
5. Càng lên cao, càng phải biết hy sinh
Ít ai nhìn thấy điều này.
Người ta nhìn thấy chức danh.
Nhìn thấy thu nhập.
Nhìn thấy thành tích.
Nhưng rất ít người nhìn thấy những điều người lãnh đạo phải đánh đổi.
Hy sinh thời gian.
Hy sinh sự thoải mái.
Hy sinh cái tôi.
Có những quyết định…
Không ai muốn đưa ra.
Nhưng người lãnh đạo vẫn phải chịu trách nhiệm.
Có những lời từ chối…
Không mang lại doanh số hôm nay.
Nhưng bảo vệ cả tổ chức trong nhiều năm sau.
Lãnh đạo không phải là đặc quyền.
Đó là trách nhiệm.
Và trách nhiệm luôn đi cùng sự hy sinh.
Điều quan trọng nhất tôi học được sau nhiều năm làm lãnh đạo
Trước đây tôi từng nghĩ:
Lãnh đạo là người có nhiều quyền lực.
Bây giờ tôi nghĩ khác.
Lãnh đạo là người khiến người khác tốt hơn sau khi làm việc cùng mình.
Có thể sau nhiều năm…
Không ai còn nhớ bạn từng giữ chức danh gì.
Nhưng họ sẽ nhớ:
Bạn đã giúp họ trưởng thành như thế nào.
Bạn đã đối xử với họ ra sao.
Bạn đã truyền cho họ niềm tin gì.
Đó mới là di sản lớn nhất của một người lãnh đạo.
Kết luận
Trong kỷ nguyên AI và chuyển đổi số, kỹ năng chuyên môn có thể nhanh chóng được cập nhật hoặc thay thế.
Nhưng năng lực lãnh đạo, khả năng tạo ảnh hưởng và phát triển con người sẽ ngày càng trở thành lợi thế cạnh tranh bền vững.
Nếu bạn đang là RM, Trưởng phòng, Giám đốc Chi nhánh hay lãnh đạo trong ngành ngân hàng, hãy dành một chút thời gian để tự hỏi:
Nếu ngày mai bạn không còn chức danh hiện tại…
Điều gì vẫn khiến đội ngũ, đồng nghiệp và khách hàng muốn tiếp tục đi cùng bạn?
Đó có lẽ là câu hỏi đáng suy ngẫm nhất trên hành trình trở thành một nhà lãnh đạo thực thụ.


